Mình tự cho rằng mình may mắn hơn rất nhiều người vì từ khi bắt đầu đi làm đã biết mình muốn làm gì, và bố mẹ mình chẳng áp đặt mình phải làm gì, vì bố mẹ bảo bố mẹ chẳng lo được cho mình, cũng chẳng sống được cho mình, thế thì mình hãy tự chọn việc, tự làm sao thấy ổn. Tất nhiên, nếu việc đó giúp mình có nhiều tiền thì tốt. Không thì cũng không sao lắm. Cứ làm và làm tốt thì sẽ ổn.
Mình bắt đầu bằng việc biên tập. Suốt nhiều năm trời. Bắt đầu bằng lương chẳng bao nhiêu. Ba bốn năm triệu gì đấy. Nhưng mình biết mình giỏi, và việc thì nhàn, và chẳng phải va chạm với ai. Tuyệt vời. Tiền đâu phải là vấn đề khi mình chẳng muốn gì :))
Rồi một ngày kia, mình về làm cho Evotek. Evotek hồi đó bé tí, nhưng vui vẻ như một gia đình. Và mình vẫn an toàn. Vì anh Tân tin mình. Vì việc anh bảo mình làm nói chung cũng là việc đơn giản với mình lúc bấy giờ. Vì làm chung với mình toàn các bạn trẻ (con). Ai cũng nai xừ thân ái cặm cụi làm và nói chung chẳng giỏi. Kể cả mình khi giờ nhìn lại.
Làm ở Evotek chừng 3 4 tháng gì đó, mình thấy mình bắt đầu không giỏi rồi. Mình bắt đầu thấy mình không ổn rồi khi cứ loanh quanh trong cái giếng của mình. An toàn và luẩn quẩn. Thế là chia tay để đi tìm một không gian mới.
Rồi sao nữa nhỉ. Rồi vì mình giỏi, và chị sếp cũ tin mình, nên kéo mình qua làm báo với chị. Một sự khủng hoảng. Vì ối giời ơi chị ơi em biết gì đâu em quan tâm gì đâu em sợ loài người sợ xã hội chị còn kêu em làm chuyên mục lifestyle giàu sang phú quý??? Nhưng chị bảo mình làm được. Và mình nghĩ, chị giỏi thế chắc chị đúng rồi. Mình sẽ làm được thôi. Đã đến lúc phải lớn rồi. Và lương thì, gấp đôi… Sợ hãi!
Nhưng mình đã làm. Và làm được. Những chuỗi ngày vượt lên chính mình, đi sự kiện, tiếp xúc với những người xa lạ, không bao giờ thuộc về nơi đó, chăm sóc khách hàng, phỏng vấn nhân vật, tìm kiếm câu chuyện, thức đêm đóng báo, cãi lộn ì xèo.
Rồi có Tổng biên tập mới về. Chính trị chính em. Thao túng tâm lý. Đấu đá nội bộ các thể loại. Mình trẻ con và chính trực. Mình mệt. Nghỉ.
Mình lại về làm cho Evotek. Kiểu, anh luôn tin mình và đợi mình :)))) Evotek đã lớn hơn một chút. Anh đã lớn hơn nhiều chút. Vẫn ôm ấp nhiều hoài bão lớn, và vẫn kiên định. Mình lại làm biên tập. Với nhiều tự tin hơn. Nhiều kinh nghiệm hơn. Rồi anh giao cho mình một cái team nho nhỏ. Mình sợ hãi. Biết cái gì đâu anh ơi??? Nhưng vì anh tin mình, nên mình cố gắng, dù mình không tin mình. Không giống như chuyện từ biên tập sang làm nội dung báo. Quản lý một team và làm kế hoạch kinh doanh là chuyện xa lạ. Nhưng mình đã lớn hơn. Mình nghĩ cờ đến tay ai thì cứ phất. Không được thì bỏ :))) Và mình bỏ… Vì mệt. Mình vẫn trẻ. Không phải trẻ con. Mà là non trẻ.
Mình sang làm một dự án khởi nghiệp cho chị đồng nghiệp cũ. Ban đầu là làm website. Dần dần làm luôn mảng marketing vì ờ thì mình có tí kinh nghiệm làm agency. Và mình làm tốt. Vì chị tin mình. Vì mình có năng lực, và mình thích làm dịch vụ. Và hóa ra mình còn giỏi cả giao tiếp. Mình thoải mái với việc tiếp chị nọ chị kia, chiều anh này bác khác. Ồ hóa ra không có vấn đề gì. Một đứa không thích giao tiếp, không thích hào nhoáng, không thích se sua. Mà giờ đam mê quản lý nhà hàng.
Nhưng rồi mình lại nghỉ. Vì chị nghỉ. Vì nói chung là làm việc với sự hỗn loạn và duy ý chí cá nhân thì mệt. Vì nói chung là, hết vui. Nhưng mình đã đi được một con đường rất dài. Rất đáng tự hào. Rất gì và này nọ.
Rồi mình lại về Evotek :)))) anh và mọi người vẫn chào đón mình. Anh thực sự trưởng thành, và đã thực sự khiến mình nể phục. Evotek thực sự lớn. Mọi người thì vẫn rất vui. Vẫn là sự hiền lành, chính trực, và thoải mái đó. Mình thích điều đó. Được dành 1/2 ngày, hoặc hơn, với những con người cùng tính cách, cùng quan điểm sống. Hơn là một cơ hội làm việc đơn thuần.
Mọi người vẫn trao cho mình nhiều cơ hội để “bứt phá”, vẫn tìm cách đẩy mình ra khỏi vùng an toàn, bằng cách tin mình và tôn trọng mình. Nhiều khi, dù vẫn biết mình có năng lực, nhưng mình lười lắm. Lười phấn đấu. Lười cố gắng. Biếng nói biếng cười. Nhiều khi, mình chẳng tin mình sẽ làm được. Nhưng vẫn là chuyện niềm tin. Người khác tin mình, thì mình sẽ làm hết sức có thể. Và phần nhiều, mình làm được thật. Chuyện đấy với mình là một sự “bứt phá”. Con đường từ một biên tập viên ngày qua tháng chỉ hài lòng với máy tính, chữ nghĩa và vài ba con người cũng như mình, đến một leader làm việc với vài ba con người cùng team và vài ba con người khác team và rất nhiều khách hàng, dự án là con đường tuyệt vời. Nó được xây nên bằng niềm tin của người khác vào mình, niềm tin của mình vào họ và vào bản thân.
Nhưng cũng được xây nên bằng rất nhiều vất vả. Và đấu tranh. Và thay đổi. Và sự khắc nghiệt với mình và với nhau. Rõ ràng, không có thành công nào trải bằng hoa hồng. Con đường đi làm của mình không nhiều ổ gà ổ voi, nhưng đá dăm đá tảng thì cũng có.
Mình bước ra đời bằng sự yên bình mình chọn, và trưởng thành bằng sự khắc nghiệt mình chọn. Mình hài lòng với tất cả những lựa chọn đó, và không lên kế hoạch nào cho tương lai. Không cố gắng quá sức. Không lười biếng quá mức. Không đánh đổi quá nhiều. Không an toàn tuyệt đối. Không mê mẩn công việc. Không từ chối trách nhiệm. Rất ít khi mình thấy mất cân bằng trong công việc và cuộc sống có lẽ bởi vì như vậy.
Mình bắt đầu post này bằng ý định nói gì đó về việc mình nghĩ sao khi thấy các bạn đang vật lộn với từng ngày làm việc, mình nghĩ sao khi mình cũng tưởng rằng mình đang thật khó khăn. Nhưng nghĩ lại toàn bộ quãng đường đã qua, mình thấy ổn. Mọi sự hài hòa hay khắc nghiệt này đều ổn. Luôn có mồ hôi nước mắt mới có thành công. Luôn có xung đột mới có tiến bộ.
Hoặc không. Chẳng có gì là “phải”. Tùy chúng ta chọn. Như cách bố mẹ mình để mình chọn cách sống trong cuộc đời này. Mình vẫn ổn.